21/07/2017 10:22 | xunghe
Hôm nay tôi đến thăm anh. Bầu trời vẫn xanh, cánh đồng cỏ vẫn trải dài bất tận, chỉ khác một điều – không có anh.
[IMG]  Ảnh minh họa internet
Nếu nói anh là một phần thanh xuân của tôi, tôi cũng chẳng có lý do gì để phủ nhận.  Cuộc sống là một vòng xoay chóng mặt nhưng thật thú vị khi nó tập kết tại một điểm, và điểm đó mang anh đến với tôi. Anh dịu dàng như một cơn gió, lúc trầm như đất, lúc nồng cháy như lửa. Tôi luôn mỉm cười tự hỏi, sao anh có thể thích tôi nhiều đến thế, yêu tôi nồng nhiệt đến thế …
 
– Anh yêu em, thật đấy, 11 năm rồi !
 
Tôi vẫn không thể quên được ngày đó – sinh nhật 17 tuổi. Anh đứng dưới tiết trời se lạnh cuối đông, tay run run cầm món quà, môi mấp máy chín chữ, ngắt quãng nhưng rất thật. Khoảnh khắc  ấy, bất kể một đứa con gái mới lớn nào cũng phải vỡ oà trong hạnh phúc. Tôi ôm lấy anh, thầm cảm ơn Thượng đế đã tặng anh cho mình vào ngày đặc biệt. Một bàn tay anh đan nhẹ vào tay tôi, ngón tay khẽ cạ vào cánh mũi ửng đỏ của tôi…
 
Chúng tôi đến với nhau tự nhiên và gần gũi, anh cùng tôi vượt qua bao nhiêu cung bậc cảm xúc của lứa tuổi mới lớn hay nổi loạn. Tôi đã từng mơ về một tương lai rất đẹp, nơi chỉ có tình yêu, nơi chỉ có bầu trời xanh và cánh đồng cỏ bất tận…
 
Hôm nay tôi đến thăm anh. Bầu trời vẫn xanh, cánh đồng cỏ vẫn trải dài bất tận, chỉ khác một điều – không có anh. Anh mãi mãi đi về một nơi xa lắc, nơi chẳng bao giờ còn có thể gặp nhau. Người ta nói đúng, chàng trai bên bạn năm 17 tuổi sẽ không thể cùng bạn đi suốt cuộc đời. Anh mất vì căn bệnh ung thư quái ác, anh không nói lời nào đã lấy đi biết bao nhiêu nước mắt và ký ức của tôi. Tôi từng ghét anh, từng chán chường, tuyệt vọng nhưng chưa bao giờ hối hận vì đã giành hết tuổi xuân yêu anh. Anh sẽ luôn sống mãi với tuổi 17 của anh như tôi đã và đang sống với tình yêu của anh vậy. Thanh xuân của tôi thật đẹp khi có anh, tôi mong anh dù ở phương trời nào cũng phải khắc ghi điều đó. Đặt bó thạch thảo lên mộ anh, tôi cười :
 
– Anh lại hoá thành gió nghịch tóc em phải không ? Anh hư lắm …
 
Gió khẽ thổi lần nữa, mang theo mùi hương hoa dại. Tôi yêu anh không kém gì anh yêu tôi, có chăng, tôi chỉ thua mỗi sự sắp đặt của ông trời …
Tác giả: Hằng Em (Nghệ An)
Theo Baodatviet.vn

Bài viết cùng chuyên mục